“Điện hạ cuối cùng cũng đã nghĩ thông suốt rồi sao?”
Trong một chỗ ẩn mật, Trần Khanh nhìn Ngao Trân vừa mới hoàn hồn, ôn tồn hỏi.
Ngao Trân đưa tay sờ lên mặt mình. Nàng vốn biết Cửu Thiên Kính Cốc có năng lực hồi tố phi phàm, nhưng cảm giác tử vong chân thực đến vậy, đây vẫn là lần đầu tiên nàng nếm trải. Đông Hải sở dĩ có được đội quân dũng mãnh nhất tứ hải, cũng là nhờ vật ấy, bởi một đội quân không sợ chết, từ xưa đến nay luôn là đội quân đáng sợ nhất.
“Thứ này của ngươi còn dùng được mấy lần nữa?” Ngao Trân hỏi thẳng.




